Thứ tư, ngày 23 tháng 09 năm 2020
CHỌN NGÔN NGỮ:
Tình hình chính trị châu Phi năm 2012: những sự kiện nổi bật (Phần 2)
Ngày đăng: 31/07/2014

Phạm Kim Huế

Viện Nghiên cứu Châu Phi và Trung Đông

 

2. Xung đột, bất ổn vẫn diễn ra ở một số nước châu Phi
Năm 2012, thế giới lại chứng kiến âm mưu gây binh biến xảy ra tại Madagascar – quốc đảo nghèo khó nằm ở Ấn Độ Dương, đã bị tàn phá bởi tình trạng rối ren chính trị trong hơn ba năm qua kể từ sau vụ lật đổ Tổng thống Marc Ravalomanana, người hiện sống lưu vong tại Nam Phi. Ngày 22/7/2012, một số binh sỹ nổi loạn đã bao vây một doanh trại quân đội gần sân bay quốc tế ở thủ đô Antananarivo, khiến sân bay này phải tạm đóng cửa và toàn bộ các chuyến bay tới sân bay này đã bị hoãn lại. Đọ súng đã xảy ra giữa các lực lượng vũ trang của chính phủ và các binh sỹ nổi loại khiến ít nhất 3 binh sỹ bị bắn chết, trong đó có kẻ cầm đầu nổi loạn – hạ sỹ Koto Maisy và 4 binh sỹ khác bị thương. Vụ việc này cho thấy sự mệt mỏi của người dân Madagascar vì những xung khắc kéo dài giữa các giới lãnh đạo cũng như trong nội bộ chính trị trong khi quốc đảo này đang gặp khủng hoảng xã hội kinh tế trầm trọng. Chỉ khi nào Madagascar ổn định chính trị xã hội thì khi đó quốc gia này mới tìm được con đường phát triển bền vững.
Tình trạng bất ổn gia tăng tại Cộng hoà dân chủ Congo khi quân nổi dậy M-23 chiếm quyền kiểm soát một loạt các thị trấn ở miền đông của nước này trong vòng chưa đầy một tháng (tháng 7/2012). Giao tranh ác liệt đã xảy ra giữa lực lượng chính phủ được sự ủng hộ của Liên hợp quốc và phiến quân M-23 tại một số nơi của quốc gia này như thành phố Goma – thủ phủ của tỉnh North Kivu, đã khiến 113 phiến quân thiệt mạng. Có thể nói rằng bạo động liên tiếp xảy ra ở Cộng hoà dân chủ Congo không chỉ phản ánh tình trạng bất ổn của quốc gia này mà còn cho thấy năng lực yếu kém của bộ máy lãnh đạo chính quyền - nước sản xuất đồng lớn thứ hai ở châu Phi, nhưng lại ở vị trí cuối cùng trong xếp hạng chỉ số phát triển của Liên hợp quốc với phần lớn dân số sống trong cảnh nghèo đói do hàng thập kỷ xung đột và tham nhũng.
Nigeria trong năm 2012 đã phải trải qua hàng loạt các cuộc bạo loạn như đánh bom tự sát, nổ xe chở xăng làm 92 người chết và các vụ tấn công vào những nhà thờ tại miền Trung và Bắc Nigeria.  Đặc biệt nhất là vụ đánh bom và xả súng vào đám đông những người đang tiến hành cầu nguyện trong nhà thờ tại khu vực miền Trung Nigeria sáng ngày 7/8/2012 của nhóm phiến quân Hồi giáo Boko Harama mà thủ lĩnh của nhóm là Abubakar Shekau cùng hai đối tượng người Nigeria khác là Abubakar Adam Kambar và Khalid al-Barnawi, được coi là “những phần tử khủng bố toàn cầu”. Tình trạng khủng bố, bạo loạn gia tăng trong năm 2012 tại Nigeria đã khiến quốc gia này mặc dù là nước có trữ lượng dầu mỏ lớn nhất châu Phi, song không thể ổn định để phát triển kinh tế.
3. Tiến trình dân chủ hoá ở Ai Cập gặp trở ngại
Nếu những ai quan tâm đến Ai Cập đều không thể không dõi theo những diễn biến chính trị xảy ra trong năm 2012 tại đây. Ngày 23/5/2012, người dân Ai Cập đã vui mừng tham gia bầu tổng thống tự do đầu tiên kể từ khi ông Hosni Mubarak bị lập đổ trong cuộc nổi dậy Mùa xuân Arab. Đây là thời điểm thực sự quan trọng để người Ai Cập thực hiện thay đổi. Hay nói cách khác, cuộc bầu cử này được xem là cột mốc đối với người Ai Cập khi họ có cơ hội tự chọn nhà lãnh đạo của mình. Song vòng 1 cuộc bầu cử tổng thống tại Ai Cập đã khép lại, đất nước Kim tự tháp lại bước vào một cuộc chiến mới giữa hai ứng cử viên hàng đầu, ông Mohamed Morsi thuộc Tổ chức Anh em Hồi giáo và ông Ahmed Shafiq, Thủ tướng cuối cùng trong chính quyền Mubarak. Cuộc bầu cử tổng thống lần này mang ý nghĩa đặc biệt, bởi đây được xem là ”phép thử” đối với Ai Cập. Thành công của tân Tổng thống sẽ phụ thuộc vào việc làm thế nào ông ta đặt nền tảng cho một nước cộng hòa mới. Đây thực sự là một nhiệm vụ không dễ dàng bởi vì hơn một năm qua, kể từ sau cơn bão biểu tình lật đổ Tổng thống Mubarak, Ai Cập vẫn chưa vượt qua được những khó khăn về kinh tế (nguồn thu từ du lịch bị giảm 1/3, đầu tư nước ngoài giảm sút chỉ còn 500 triệu USD/2011 so với 6,4 tỷ USD/2010), chưa xây dựng được một nền tảng chính trị dân chủ - vốn được coi là nguyên nhân quan trọng dẫn tới những xáo trộn lớn về xã hội của quốc gia này.
Trên thực tế, cuộc đối đầu giữa quân đội và Tổ chức Anh em Hồi giáo tại Ai Cập ngày càng trở nên căng thẳng. Liên tiếp trong 2 ngày 15 và 17/6/2012, Hội đồng tối cao các lực lượng vũ trang Ai Cập đã ra quyết định giải tán quốc hội do Tổ chức Anh em Hồi giáo chiếm đa số; ra tuyên bố Hiến pháp về việc hạn chế quyền lực của Tổng thống tương lai, đồng thời tăng cường quyền lực của Hội đồng tối cao các lực lượng vũ trang, trong đó có quyền lập pháp và quyền quyết định chiến tranh. 
Với ảnh hưởng của mình tại quốc gia có tới 80% dân số là tín đồ Hồi giáo, Tổ chức Anh em Hồi giáo tại Ai Cập đã có những phản kháng lại với các quyết định của Hội đồng tối cao các lực lượng vũ trang Ai Cập, nhất là khi họ nhận được sự ủng hộ lớn ở cả trong và ngoài nước. Trên thực tế, ngày 18/6/2012, tổ chức này đã đưa ra lời kêu gọi phát động chiến dịch biểu tình với hàng triệu người tham gia nhằm phản đối tuyên bố Hiến pháp của Hội đồng tối cao các lực lượng vũ trang. Còn trong tuyên bố ngày 15/6/2012, ứng cử viên tổng thống là ông Morsi đã lên tiếng cảnh báo về nguy cơ bùng phát một cuộc cách mạng mới tại Ai Cập.
Những căng thẳng liên quan đến xung đột quyền lực giữa quân đội và Tổ chức Anh em Hồi giáo đã phần nào lắng dịu khi ứng cử viên Mohamed Morsi giành chiến thắng với 51,5% phiếu bầu và trở thành Tổng thống Ai Cập sau cuộc bầu tổng thống vòng hai tại nước này. Tuy nhiên, so với cuộc bầu cử tổng thống vòng một thì cuộc bầu cử vòng hai lần này không được người dân Ai Cập hào hứng, vì tỷ lệ cử tri đi bầu quá thấp, chỉ có 35%. Đáng lẽ cuộc bầu cử tổng thống lần này là cơ hội chấm dứt cuộc tranh giành giữa Tổ chức Anh em Hồi giáo và quân đội Ai Cập, thế nhưng ngược lại, nó lại khiến tình hình thêm căng thẳng, đẩy đất nước đi từ bế tắc chính trị này đến ngõ cụt chính trị khác. Tờ Libération nhận xét “chiến thắng của ông Morsi mang dư vị thất bại, cuộc cách mạng mà những người xuống đường hô hào từ năm ngoái dường như đang có nguy cơ sụp đổ hơn bao giờ hết”4.
Những ngày cuối năm 2012, thế giới lại chứng kiến những vụ biểu tình bạo loạn bùng phát tại Ai Cập chỉ không lâu sau khi ông Mohamed Morsi nhậm chức tổng thống Ai Cập. Hàng chục nghìn người đã tập trung bên ngoài dinh tổng thống, tại quảng trường Tahrir và thành phố Alexandria – thành phố lớn thứ hai tại Ai Cập sau Cairo để phản đối hiến pháp mới được soạn thảo quá gấp rút và không bảo vệ quyền lợi của các nhóm thiểu số, đặc biệt là phụ nữ và việc tổng thống tự cho mình thêm quyền lực. Đụng độ đã xảy ra giữa những người biểu tình và cảnh sách ở thủ đô Cairo khiến nhiều người bị thương. Thông qua nghị định ngày 22/11/2012, Tổng thống Mohammed Morsi đã tự trao cho mình thêm nhiều quyền lực và đồng thời tước bỏ một số quyền của luật pháp có thể thách thức đến các quyết định của ông. Điều này đã khiến hàng nghìn người kể cả những người từng ủng hộ ông xuống đường biểu tình phản đối. Những người phản đối vẫy cờ và lên án Tổng thống Mursi cùng Tổ chức Anh em Hồi giáo của ông là: ‘phản bội cuộc cách mạng năm ngoái’, "Chúng tôi không muốn lại có một chế độ độc tài. Chính quyền Mubarak là độc tài. Chúng tôi đã có một cuộc cách mạng để lấy lại công lý và tự do."
Cuộc khủng hoảng chính trị tại Ai Cập ngày càng diễn biến nguy hiểm khi Tòa án Hiến pháp tối cao nước này quyết định ngừng hoạt động vô thời hạn sau khi trụ sở cơ quan này bị hàng ngàn người biểu tình phong tỏa ngay trước thời điểm dự định đưa ra một phán quyết quan trọng. Các thẩm phán đã không thể vào được tòa án khi bị đám đông biểu tình ngăn cản. Những người biểu tình ủng hộ xu hướng Hồi giáo hóa còn yêu cầu giải tán Tòa án Hiến pháp và đòi thiết lập nhà nước Hồi giáo với luật Sharia làm nòng cốt, đồng thời chỉ trích các đảng phái đối lập kích động gây chia rẽ chính quyền với ngành tư pháp. Động thái này được xem là sự leo thang căng thẳng trong cuộc khủng hoảng hiện nay tại Ai Cập, khi hệ thống tư pháp ngày càng công khai đối đầu với Tổng thống Mohamed Morsi, người đã ban bố Tuyên bố Hiến pháp đầy tranh cãi. Hơn thế nữa, động thái có thể đẩy Ai Cập rơi trở lại vòng xoáy khủng hoảng như cách đây hai năm.
Có thể nói rằng tiến trình dân chủ hoá ở Ai Cập gặp nhiều trở ngại khi xung đột quyền lực gia tăng, quyền lợi của người dân không được đặt lên hàng đầu. Tương lai chính trị tại quốc gia một thời được coi là đầu tàu của thế giới Arab vẫn rất mịt mù, bất định.
4. Kết luận
Nhìn lại bức tranh chính trị châu Phi năm 2012, ta thấy đan xen những sắc mầu khác nhau. Ở một số nước sự ổn định chính trị tiếp tục được duy trì. Để có được sự thành công đó là vì các nước này đã tiến hành bầu cử một cách hoà bình, dân chủ và minh bạch. Bên cạnh đó, sự tham gia tích cực của nữ giới trong các cuộc bầu cử với tư cách là cử tri hay ứng cử viên hay cán bộ bầu cử đã góp một phần tạo nên những thành công này. Hơn thế nữa, sự chuyển giao quyền lực tại các quốc gia đó không chỉ nhận được sự ủng hộ của đại đa số người dân mà còn của các đảng phái đối lập. Chính sự đoàn kết đã tạo nên sức mạnh giúp họ đạt được những tiến bộ trong quá trình thực hiện dân chủ hoá, dần dần ổn định chính trị - xã hội, tạo nền tảng vững chắc để phát triển kinh tế.
Trái lại, tại các nước đang lâm vào bất ổn chính trị như Mali, Guinea Bissau, Togo, Burkina Faso, Madagascar, Cộng hoà dân chủ Congo, Nigeria và một số nước khác, đã không thể tiến hành các cuộc bầu cử, phải đình hoãn nhiều lần bởi do đảo chính, biểu tình và bạo loạn. Sự chia rẽ giữa các giới chính trị, sự tham quyền cố vị của tổng thống đương chức đã nhiều tuổi và nhiều năm cầm quyền, xung đột sắc tộc, tôn giáo vẫn là căn bệnh thường trực đối với một số nước châu Phi. Trong năm 2012, những vấn đề đó tại các nước này vẫn chưa được giải quyết mà có chiều hướng gia, tăng châm ngòi bùng phát các cuộc biểu tình, bạo loạn khiến các quốc gia này rơi vào tình trạng bất ổn, khó có thể thực hiện được các Mục tiêu Thiên niên kỷ (MDGs) theo đúng lộ trình đến năm 2015.
Con đường tiến tới dân chủ của các quốc gia châu Phi vẫn gặp đầy trở ngại. Ai Cập là một trường hợp điển hình. Trong năm 2012, người dân Ai Cập chỉ vừa mới được hưởng bầu không khí dân chủ khi lần đầu tiên được lựa chọn người lãnh đạo đất nước qua cuộc bầu cử tổng thống vòng 1 vào tháng 5/2012. Nhưng ngay sau đó, bầu không khí dân chủ đã bị bao phủ bóng đen bởi cuộc tranh giành quyền lực tổng thống giữa ứng cử viên của Tổ chức Anh em Hồi giáo và ứng cử viên quân đội. Sự thay đổi hiến pháp và tự trao thêm quyền lực của tân Tổng thống Morsi dường như làm tổn hại đến thành quả cách mạng Mùa xuân Arab của người Ai Cập, đẩy đất nước Kim tự tháp rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị mới, khiến tiến trình dân chủ hoá của Ai Cập dậm chân tại chỗ, khó có khả năng thực hiện như mong muốn của nhiều người dân Ai Cập.
Chú thích:
4 http://www.viet.rfi.fr/...../20120619-ai-cap-quan-doi-bi-c...
Tài liệu tham khảo
1. Cơ quan Hỗ trợ bầu cử của Liên minh Châu Phi, Các báo cáo của Văn phòng giám sát Liên minh Châu Phi
2. African Elections Database, http://www.africanelections.tripod.com
4. Các tin trên báo Thông tấn xã Việt Nam
5. Mo Ibrahim 2012 Index of African Governance Report, http://www.vanguardngr.com
6. http://www.economist.com/news/africa

Nguồn: Tạp chí Nghiên cứu Châu Phi và Trung Đông tháng 1 năm 2013